Hiển thị các bài đăng có nhãn set. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn set. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Đêm đáng nhớ ở quê


truyen sex


Sau lần vượt biển không thành, sản nghiệp của gia đình tôi chỉ còn vỏn vẹn hai cây vàng.
Cuộc sống lúc bấy giờ thật khó khăn. Chúng tôi chốn chui chốn nhủi vào tận một làng nhỏ ở tận miền Trung. Làng đó có tên là Lương Sơn.
Lương Sơn là một làng nhỏ nằm ven biển cách Nha Trang khoảng 40 km về phía Bắc. Có lẽ mẹ tôi đã quen với cuộc sống buôn thúng bán bưng và hoạt động tay chân ở chợ Hoà Bình, Sài Gòn, nhiều nên chỉ trong vòng hai tháng mà mẹ tôi đã sang lại một tiệm tạp hóa ở chợ làng để bán. Mẹ tôi cũng mua được một căn nhà tranh vách đất để làm lại cuộc đời. 


Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Hạnh phúc vô bờ


truyen sex


Đám tang ông Cầu diễn ra gọn gàng nhanh chóng. Ngoài cậu con duy nhất đã trưởng thành và người vợ bé cưới ba năm về trước sau khi người vợ lớn mãn phần sớm.Qua Mỹ diện HO,vợ chồng ông Cầu định cư trong một quận lỵ nhỏ ít người Việt Nam.Ông rất cởi mở vui tánh nên mọi người thích.Ít khi ông nhắc lại quá khứ tù tội kể luôn những người hành hạ ông, ông không thích chế độ hiện thời nhưng không hờn căm nuôi dưỡng trong lòng , ông chỉ nhìn về tương lai.Sau khi bà vợ mất ông về Việt Nam cưới cô Trang nhỏ hơn ông hơn một con giáp,nhưng cô thương yêu ông.Ông có cậu con trai tên Thành đã trưởng thành, có vợ sinh đứa con khoảng hai tuổi thì li dị,cậu ấy sống riêng với đứa con,lâu lâu về thăm bố.

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

làm tình trong xưởng sx

Ngày đầu tiên đi làm. Quán đông khách vì là ngày khai trương nên đa số là khách mời. Có một số diễn viên,ca sĩ bạn bè của cụ Hoàng Anh nửa chứ. Đi trà, oder nước...mệt bở hơi tai nhưng đứa nào cũng dc yêu cầu phải đi cho ra dáng, đứng cho lịch sự và giữ trên môi nụ cười tươi hơn hoa =.=. Xui một điều là nó vốn có cái mặt buồn, mắt buồn...thi thoảng mấy đứa làm chung và cả thằng cha quản lí lùn xủn phải nhắc nhở nó cười lên...cười thì cười...nhưng rồi cũng đâu lại vào đấy.( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com/ luôn cập nhật truyen sex hay mới nhất )

Ca hai bắt đầu từ chiều, nhưng nó và một vài đứa khác dc quản lí nhờ làm giúp vài ngày thêm ca tối...cũng tốt làm ca tối, đèn ko dc sáng cho lắm nên nó cũng chẳng cần phải cười quá nhiều nửa trừ khi mặt giáp mặt với khách.Quán buổi tối khách ít hơn lúc sáng, bây giờ chủ yếu là khách đi uống café thật chứ ko phải cái khách mời nửa...Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cười khúc khích của một vài cặp tình nhân ngồi trong góc, tiếng nước chảy xen lẫn với bài hát ko lời khiến không khí ở quán có vẻ dễ chịu hơn. Một nhóm khách 6 người đi vào tiến về khu vực gần chỗ của nó quản lí. Có lẽ công tử cô chiêu gì đây mà, ăn mặc có vẻ mốt, đầu tóc đều nuộm xanh nhuộm vàng. Đặc biệt trong nhóm nó phát hiện một cô gái đẹp nổi bật hơn nhiều so với những đứa đi chung. Gương mặt nhỏ khá buồn, make up nhẹ...có nét đẹp giống giống Midu nhưng nói thật nếu ko tính về khoảng nổi tiếng thì có lẽ nhỏ vẫn quyến rũ ng khác hơn so với Midu vì cách ăn mặc khá sexy, bộ đồ tuy ko hở nhiều nhưng lại ôm sát người khoe hết mọi đường cong trên cơ thể, nó ko thích con gái nhuộm tóc cho lắm nhưng từ khi nhỏ xuất hiện quan điểm của nó thay đổi ngay, dường như con bé này sinh ra để đẹp nhất với mái tóc vàng thì phải. Nó ngẩn người ra để nhận xét sắc đẹp của nhỏ mà quên mất nhiệm vụ phải đi trà (thấy gái đẹp là vậy đấy ). Tất nhiên làko chỉ một mình nó ngẩn người mà cả đám phục vụ nam cũng nhìn còn nhỏ với con mắt thèm thuồng, trong lúc nó đi trà cho bàn con nhỏ thì mấy chả đứng bàn tán xôn xao (có thằng cha quản lí trong đó nửa – đúng là lùn mà vẫn hám gái ). Nói là ngẩn ngơ trước con bé nhưng rồi nó cũng chẳng thấy thiện cảm lắm với cái đám này, ăn nói mất lịch sự, đúng gần toàn nghe tụi này nói về mấy chuyện khoe khoang,khinh người này nọ, nhìn cũng đoán ra toàn chuyên ở nhà ăn bám gia đình ngửa tay xin tiền ra ngoài lên mặt với đời chứ đâu.


Nghĩ là vậy cho nên với cái tính bất cần của mình, lúc mang nước ra cho tụi này mặt nó vẫn lạnh như tiền, chẳng quan tâm đến sự hiện diện của con nhỏ xinh đẹp. Suốt cả tiếng đồng hồ đứng nghe tụi này chém gió, nó chẳng thèm nhìn về phía con nhỏ thêm lần nào nửa, còn mấy cụ phục vụ khác, mấy cha khách gần đó thì vẫn nhìn, nói....rồi giành nhau thêm trà, giành nhau mang cái này cái nọ ra bàn con nhỏ để tranh thủ nhìn @@. Bổng nó nghe tiếng trêu ghẹo, tiếng con nhỏ phục vụ chung nhóm với nó nghe có vẻ sợ sợ....nhìn lại thì ra cái thằng quỷ đầu ngựa (nó cắt tóc buồm ngựa, nhuộm đỏ chét..thằng này mà xỏ thêm cái mũi là đúng ngựa vàng seagame) đang nắm tay nhỏ bạn trêu chọc...Nó vội bước đến kéo nhỏ ra nói nhỏ


- Bà qua kia oder khách mới vào chỗ này để tui
- Ừ ừ...- con bạn nhìn nó vẻ mặt bối rối rùi quay đi (nhỏ ko đẹp nhưng cũng dễ thương hèn gì bị chọc)
- Dạ anh cần gì?- nó quay qua hỏi thằng đầu ngựa
- Đụ má ai kiu mày mà mày lại đây
- Dạ anh cần gì cứ gọi em, còn nhỏ kia phải oder khách mới vô
- Má mày tau đéo cần biết kiu nhỏ đó lại phục vụ mau – thằng đầu ngựa trừng mắt nhìn nó, xung quanh mấy đứa kia cũng hùa theo bắt nó phải gọi nhỏ bạn lại phục vụ.
Nhỏ bạn đứng xa nhưng nghe vậy cũng lật đật chạy lại để phục vụ...nó miễn cưỡng đứng sang 1 bên. Thằng đầu ngựa lại trêu con nhỏ trong tiếng cười khoái trá của mấy đứa đi chung trừ con nhỏ xinh đẹp có vẻ im lặng.
- Nè em...anh muốn uống nước bưỡi ép...mà nhìn em anh thấy chỉ có cam thôi hà...sao của em nhỏ vậy cưng (bà mẹ mày về mà uống bưởi ép của má mày á – nó lầm bầm)
- Dạ anh...anh gọi gì...để em vào mang ra....bưởi ép hay cam anh
- Cưng mang cho nó cái ly ko rồi vắt tại chỗ nó mới uống cưng ơi – thằng ngồi kế con nhỏ xinh đẹp lên tiếng, thằng đầu ngựa cười ngất ngưỡng...
- Đụ má thằng này hay...đúng đúng anh chỉ thích uống cam của cưng...hế hế hế - vừa cười nham nhỡ nó vừa kéo con bạn lại gần chỉ tay vô ngực con bạn. Chiu hết nổi con bạn gằng giọng
- Buông tui ra...đồ mất dạy (chữi hay)
Thằng đầu ngựa bị chửi, nối điên đứng dậy giơ tay tát con bạn
- Bốp!
Người dính cái bốp ko phải con bạn mà là cái vai của nó, lúc thằng này vừa tát thì nó nhanh tay kéo con bạn ra, đưa vai đỡ cái tát. Tay nó run bần bật suýt làm rơi mấy ly trà đang cầm trên khay. Thằng đầu ngựa nóng đỏ cái mặt, 2 thằng kia cũng kéo ghé rầm rầm đứng dậy, thằng đầu ngựa nắm cổ áo nó chửi
- Đụ má thằng chó..máy thích kiếm chuyện với tau hả
- Mẹ nó đập chết mẹ nó đi tiền quán tau lo – thằng kế ben hùa theo, mùi rượu tụi này nồng nặc phả vào mặt nó. Vốn ghét mùi rượu và cũng chẳng để ý tới tụi này...nó vẫn nhẹ nhàng
- Có gì đâu, tui chỉ bưng trà thay cho mấy a thôi à
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật truyen sex mới nhất) 

Vừa nói mặt nó vẫn lạnh tanh quay nhìn phía khác cười khẩy, vô tình nhìn thấy gương mặt con nhỏ xinh đẹp nhìn nó...con nhỏ này đẹp mà bị câm hay sao nên từ đầu buổi tới giờ hổng thèm nói 1 lời nào hết. Mãi suy nghĩ bổng nó lãnh nguyên cú đạp thẳng vào bụng. Ly trà văng ra vỡ tạo nên âm thanh rất vui tai ( )...nó đứng dậy mặt vẫn giữ nụ cười khẩy (cười cho đỡ nhục lo nhìn gái bị uýnh ko kịp đỡ). Tiếng đỗ vỡ làm mấy ông bảo vệ chạy ào lại can mấy thằng điên đó lại, thằng làm chung kéo nó đi vào trong còn lão quản lí thì đứng nói chuyện giảng giải với tụi điên đó. Nói chuyện này nọ dc 10 phút thằng ngồi kế con nhỏ rút 1 tờ tiền 500k đập xuống bàn, quay qua nói nhỏ gì với thằng mặt ngựa nên gật gật rồi nhìn về phía nó chỉa tay làm hình cây súng bắn 1 phát rồi cả đám kéo nhau đi thẳng ra cửa. Thằng này chắc hoang tưởng nó là diễn viên trong mấy phim cao bồi hay sao ta...mặt mày vào phim là xác định cái vai ngựa thôi con à .

Ông quản lí giải quyết xong vụ lộn xộn, hỏi vòng vòng mấy đứa phục vụ gần đó rùi quay lại chỗ nó đang ngồi.
- Thôi cũng hok phải lỗi mày. Làm tiếp nổi ko
- Dạ ko sao anh
- Ờ dc thì làm. Vô phòng thay cái áo khác đi rồi ra làm tiếp. Mày cũng gan quá.
- Có gì đâu anh. Em thay đồ cái.- nó quay đi lên lầu, nói ko sao chứ thằng đó to con, đạp 1 cái cũng thấm lắm chứ giỡn à, nó nhỏ con mà.
- Cảm ơn ông nha...tại tui – con nhỏ đi theo nó líu ríu
- Khùng hả bà...đi xuống làm đi,theo tui chi tính thay đồ dùm tui hả - vừa nói nó vừa làm cái mặt dâm dê với con bạn.
- Ừ ừ tui quên...quỷ à!


Quán đóng cửa, đa số tụi phục vụ đã về hết, chỉ còn nó, ông quản lí với 2 thằng bảo vệ ở lại để dọn 1 số thứ rồi mới về. Một ngày làm việc khá tốt, tuy có vụ lộn xộn xảy ra nhưng nói chung nó cũng dc thằng quản lí xếp vô hàng thân cận của quán.



- Em về nha anh Kha
- Ở lại làm vài chai mày
- Thôi mai đi, giờ về giặt bộ đồ, mai em học sáng.
- Ok. Mai qua quán sớm thu mấy cái chứng minh nhân dân của tụi nó làm hồ sơ giùm tao
- Duyệt lun!


Sài Gòn về đêm đôi lúc cũng yên lặng thật. Đêm nay trời đẹp...nó lặng lẽ đạp xe một mình về nhà trọ, cái bụng bị đạp lúc nảy vẫn còn ê ẩm...đúng xui xẻo, cũng may ko bị đuổi chứ ngày đầu đi làm gây chuyện mà ko bị đuổi thì...còn gì đen hơn. Chạy được một đoạn thì sau lưng có tiếng môtô kéo ga làm nó giật mình lủi xe lên vỉa hè. Một chiếc môtô (nó hok rành về xe cộ) vụt lên dừng trước mặt nó, theo sau là 2 cặp nam nữ thằng đi SH và novou. Đèn xe tắt nó nhận ra thằng đi chiếc SH là thằng quỷ đầu ngựa...còn ngồi trên moto là thằng ngồi kế nhỏ xynh đẹp...sau lưng ko ai khác, con nhỏ ngồi khoanh tay nhìn nó cùng với ánh mắt giống như lúc nó bị đánh trong quán.” Phen này lành ít dzữ nhiều rồi M ơi..nó thâm nghĩ”. Thằng đầu ngựa nhảy xuống xe lao về phía nó vừa rinh chiếc xe đạp của nó quăng ra xa vừa chửi.
- Đụ má em yêu...kiếm chiện với tau hả con dog...bữa nay chết mẹ mày với tau


- Dzô dzô...giỡn chơi với anh ý chút đi ông – hum nay quậy dzui thiệt – tiếng 2 con nhỏ ngồi sau 2 xe kia cổ vũ (tổ cha mày 2 con mắm)
Nó vẫn đứng im lặng. Trước giờ nó bị đánh cũng nhiều nhưng ít khi nào nó chạy và đánh lại lắm. Phần vì nó nhỏ con, ốm yếu, phần vì nó vốn ko thích đánh nhau. Lúc trước còn xung còn hay kéo bè phái đánh đấm này nọ nhưng sau cái vụ nó vì háo thắng, có chút võ trong người đánh thằng hàng xóm vỡ mặt, suýt phải hủy bỏ 1 con mắt (tay nó đấm mạnh quá nên gãy 1 ngón)...từ đó nó hứa với thầy dạy võ và chính bản thân nó là dù có chuyện gì cũng phải nhịn. Đàn ông hơn nhau cũng đâu phải ở nắm đấm.
- Đụ mẹ mày khinh tau hả..đéo nói gì mậy
- Haha chắc nó sợ vãi ra quần rồi chứ gì...


Vậy là thằng đi novou với thằng đầu ngựa bay vào đấm đá nó túi bụi. Nó chỉ giơ tay chịu trận chứ ko chạy, cũng ko đánh trả. Mặt nó mĩm cười nhẹ...Nó thoáng thấy nhỏ xinh đẹp nói gì đó vào tai thằng chở nó....Xong thằng kia gật gật rồi khỏa tay kiu 2 thằng đánh nó dừng lại.


- Thôi hai cha, tính đánh nó chết thiệt hả
- Đụ mẹ thằng này hèn chết mẹ đánh đéo đánh lại
- Móa mày thấy nó nhỏ con ko
- Dẹp! Chơi vậy dc rồi móa giờ kiếm chỗ ăn rồi giải tán.


Vậy là cả đám hò nhau lên xe cười khoái chí rồ máy xe lao đi...Nó nằm dựa lưng vào cột điện, máu từ miệng và mũi chảy ra nhỏ từng giọt từng giọt. Nó mĩm cười lắc đầu ngao ngán, tay quẹt máu trên môi chẳng thèm quay mặt nhìn theo tụi đó. Nhưng nó cảm giác con nhỏ vẫn nhìn nó từ lúc bị đánh đến lúc bỏ đi. Xùy! Nghĩ quái làm gì cho mệt...Nó đứng dậy phủi bụi dẫn xe đi về...Sài Gòn đêm...gió thổi hanh hao...kết thúc một ngày nhiều chuyện kỳ cục xảy ra...xui thật!

- Trời đất! Mặt mũi sao vậy thằng kia - ông Kha la làng lên khi nhìn thấy nó. Ổng ko phải người đầu tiên hỏi nó câu này từ khi nó bước vô cái quán này
- Dạ....thì mấy thằng tối qua nó đón đường em
- Ơ địt mẹ cái tụi choi choi này...Mày làm nổi ko.Hay về nghĩ đi
- Thôi anh...em làm dc..mà a hok sợ em làm mất bộ mặt của quán chứ
- Dẹp...mặt mày gì...mày đi vô kiu con Thúy nó dán cho mấy miếng băng keo rồi ra làm.
- Ok luôn anh trai. Rồi vụ giấy tờ?
- Thôi để tau kiu đứa khác. Còn mấy thằng đó để có gì tau tính cho.


Vậy là nó tiếp tục làm việc với cái mặt đầy băng keo cá nhân, người đau ê ẩm vì trận đòn. Trời dần về tối sắp tới giờ cơm chiều, đa số tụi phục vụ dc vào phòng ăn cơm, chỉ còn lác đát vài đứa dc ở lại phục vụ khách sẽ ăn sau, nó nằm trong số đó. Ko đói bên nó cũng ko muốn ăn, nó đi vòng vòng khu vực nó quản lí để xem khách (giống thằng cha quản lí ghê :-“ ). Chợt con nhỏ xinh đẹp hôm qua bước vào đúng sau lưng nó từ lúc nào. Nó quay lại, nhìn con nhỏ có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rồi nó cũng để mặt lạnh lùng hỏi


- Chị đi mấy người ạ


- .... Con nhỏ im lặng bước vào cái bàn trong góc ngồi xuống. Nó đi theo từ phía sau nhìn...Con nhỏ hôm nay mặc cái quần jean ôm sát người, cái quần cách điệu đầy những đường cắt làm chân con nhỏ ẩn hiện làn da trắng mịn, áo con nhỏ cũng ôm sát người khoe cả 2 bầu ngực căn tròn...Hix hix...đẹp vậy mà quậy, uống thiệt nó chép miệng.


- Chị dùng gì – nó chìa cái menu trước mặt con nhỏ rồi đứng im nhìn ra phía cổng. Con nhỏ ngước mặt nhìn nó rồi trả lại menu
- Cam vắt bỏ thêm 1 tý muối!Cảm ơn! (chà nhờ đi một mình mới biết là hổng bị câm)


Nó cầm lấy menu chẳng thèm nhìn lấy con nhỏ bước đi vào trong.Cùng lúc đó mấy đứa phục vụ ăn cơm xong cũng bắt đầu rục rịch về quán làm việc...Tụi con trai với thằng cha quản lí lại nhìn con nhỏ như chưa từng thấy gái đẹp bao giờ. Tụi nó lại bàn tán, lại đúng tụm 5 tụm 3 nhìn con nhỏ, kể cả tụi con gái cũng nhìu chuyện luôn....mắc cười nhất là trong số đó có cả thằng cha quán lí mới ghê...Nó bưng nước ra cho con nhỏ đi ngang cái đám đó mà lắc đầu la nhỏ
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật doc truyen sex mới nhất)

- Hổng làm việc hả cái đám này – cả đám chưng hửng trong đó có thằng cha quản lí
- Ế thằng này ngon
- Ủa ủa quán mình mới có quản lí mới hả anh Kha
- Đâu có..có mình tau thôi.....ế quên nửa tụi mày đi làm việc đi...kiu mấy đứa chưa ăn đi ra sau ăn rồi lên làm nhanh...- ổng la lên (ôi ông nào đi mướn cái ông quản lí khùng hết chỗ nói vậy trời)


Mang nước ra cho con nhỏ xong nó quay đi chẳng nhìn đến con nhỏ nửa. Chỉ gật đầu cho có lệ khi con nhỏ cảm ơn nó.


- Ê ông M, đi ăn cơm kía
- Thôi bà đi ăn với tụi nó đi tui ăn sau
- Gì hok đói hả ba
- Ờ tan ca tui ăn sau...giờ ăn hok vô
- Hix bộ bị đánh đau ăn hok nổi đúng ko
- Ờ coi là vậy đi...bà đứng lo..tui ăn sau
- Uhm vậy tui đi hen. Để tui giành phần cho ông.
- Thanks


( Từ khóa tìm kiếm: truyen sex , truyen dam , truyen nguoi lon , truyen , sex , anh sex )   
Bản quyền thuộc về KHOTRUYEN.BLOGSPOT.COM

truyện sex phá trinh em gái miền tây

Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa.  ( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật doc truyen sex mới nhất) Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà thôi lo lắng chi nhiều dù sao cũng chính nó bỏ hết mọi sự sắp xếp cho tương lai ổn định của gia đình nó để chọn con đường bon chen lên Sài Gòn thử làm sinh viên một cho biết mùi đời với người ta mà. Nhớ cái hôm biết được kết quả ĐH xong mẹ nó có hỏi:
- Mày tính sao hả con? Mẹ lo cho mày mấy con đường liệu mà tính cho kỹ. Tương lai của mày mẹ lo tới đó thôi con!
Nó trầm ngâm. Thiệt là khó nghĩ quá đi. Mẹ nó nhờ bà con lo cho nó một là theo ông anh giám đốc một cty, vừa được đào tạo, vừa có lương thử việc ít nhất cũng 10tr trở lên mà mẹ còn vẻ ra cái viễn cảnh đi theo phụ giữ ghế giám đốc cho ông anh nửa mới ghê chớ . Còn con đường thứ hai là theo ông chú bên quân đội nghe đâu chức lớn dzữ lắm viễn cảnh cũng an nhàn, được nhà nước nuôi, được làm công dân gương mẫu, sống tốt đời đẹp đạo. Nghĩ tới đó thôi là muốn ớn lạnh trong người rồi, đi học có mấy cái nội quy nhỏ của trường lớp mà nó còn quậy muốn banh cái trường giờ kiu nó khép mình vô cái khuôn khổ của quân đội thà giết nó còn hơn. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, mấy ngày nay nghe tụi bạn hết đứa này tới đứa kia nhận giấy báo nhập học, khăn gói lên Xì-phố học đại học thấy cũng ham. Tính nó lại thích thử thách,mạo hiểm, ko thích nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai cho nên có lẽ tung cánh thử sức mình vài năm xem sao. Vậy là tối đó nó phán một câu xanh rờn.
- Mẹ! Con đi Sài Gòn học. Thử sức vài năm rồi tính tiếp.
Mẹ nó chẳng thèm hỏi gì nhiều gật đầu cái rụp
- Ờ đi đi cho biết cực khổ con à!
Mãi mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Nó vươn vai sửa soạn hành lý chuẩn bị xuống xe. Thiệt là học ở Sài Gòn nhưng giờ phải ghé Tiền Giang một hai ngày rồi mới được thả đi. Phải giải quyết xong nhỏ bạn gái cuối cùng trong số vài cái mối tình học trò linh tinh vớ vẫn của nó để còn yên tâm mà dấn thân bắt đầu cuộc sống mới nửa chứ. Nói gì thì nói nó chưa bao giờ gặp nhỏ ở ngoài đời, chỉ nói chuyện, chat qua wc vậy đó mà iu nhau (đúng là tình ảo).Nói chung nhìn qua WC với hình thì nhỏ xynh xắn, dễ thương nhưng ko biết bên ngoài thì có khác ko đây. Mấy hôm trước nó nói sẽ lên SG học, vậy là con nhỏ một hai bắt nó phải ghé Tiền Giang để iu offline theo cách nói của nhỏ là “ em muốn tụi mình chuyển từ tình ảo sang tình thật”...Khóc lóc, giận dỗi và cả đe dọa bỏ học bỏ nhà đi kiếm nó cuối cùng nhỏ cũng ép nó ghé TG gặp mặt...Xe dừng ở Tân An, nó xuống xe, móc điện thoại call cho nhỏ. Đã gọi điện kiu ra đợi rồi mà giờ bỏ nó một mình đứng bơ vơ.
- Alo!...tui xuống xe rồi nè chị 2 trốn đâu dzậy?
- Hihi anh xã nhắm mắt lại đi
- Dẹp hok có xã huyện gì hết em lại đón anh nhanh dzùm.Mõi chân quá
- Thì a nhắm mắt cái đi năn nỉ mà. 1 phút nha nha nhaaaaa
Hôm nay không biết bày đặt trò gì nửa rồi. Thôi kệ để coi nhỏ làm gì với nó. Nhắm mắt mà lòng cũng hồi hộp, dù gì cũng chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời mà. Lo là lo cái vụ nhỏ mà cao hơn nó là coi như lấy cọng bún thắt cổ tự tử có nghĩa hơn....Nó khịt khịt mũi, hình như có mùi nước hoa của con gái. Quái tự nhiên cái mũi nó nóng nóng, cái nóng đó chạy từ từ vòng qua má, tới tai, xong chạy ra sau gáy rồi lại quay vòng ra trước mũi – trời trời hok lẽ trúng gió.Mở mắt ra nó té ngửa. Thì ra nhỏ đứng kế nó nảy giờ.
- Làm gì dzậy sao tới hok lên tiếng?
- Đang nghiên cứu anh xã – nhỏ cười má lúm đồng tiền (nó thích nhỏ nhất là cái má này mà)
- Nghiên cứu chi chị 2
- Thì coi phải anh xã của em hok mà ^^.Anh nè!
- Gì
- Phải anh xã hok anh xã @@ (Con này rảnh hok phải nó chứ ko lẽ thằng nào rảnh đứng nhắm mắt cho nó nghiên cứu nảy giờ)
- ờ chắc hổng phải chị lầm người rồi ha. Nghi ngờ hỏi chi nửa
- Hihi ngta hỏi cho chắc mà. Tại anh xã baby hơn trên hình sợ lộn người – Ờ nghĩ cũng đúng coi vậy chứ mặt nó ở ngoài non choẹt à.
- Thôi mệt.Giờ sao.Đứng giữa đường hoài hả chị
- Ghét kiu chị hoài làm như ngta lớn tuổi hok bằng. anh xã chưa ăn sáng đúng hôn
- Ờ chưa ăn
- Vậy em đưa anh xã qua nhà nghĩ bỏ đồ rùi tụi mình đi ăn sáng hen
- Uhm!Rồi đi bộ hở
- Hihi xe em để sau lưng xã kìa.
Nó ngồi lên xe để đồ đạc lên trước xe xong, nhỏ nhảy tót lên ngồi sau lưng vòng tay ôm lấy nó. Mèn ơi con này gan dù là bạn trai nhưng mới lần đầu dc gặp mà ôm tỉnh bơ @@
- Mới gặp lần đầu dám ôm rùi hả
- Có gì hok dám. Em ôm anh xã của em mà ^^ - nó lắc đầu mĩm cười siết ga, nhỏ càng siết chặt nó hơn đầu dựa vào vai nó hát khe khẽ.Chắc nhỏ vui lắm
Vậy là cả ngày hôm đó nhỏ với nó đi khắp các nơi nhỏ hay nói đến trên mạng, từ trường học, quán café, đến chỗ nhỏ hay ra chơi với tụi bạn nhỏ. Lúc này nó mới có dịp nhìn kỹ lại cô bé này, cao bằng nó, ngoài gương mặt xinh xắn ra thì dáng nhỏ Linh phải nói là ổn, điện nước đầy đủ nếu ko muốn nói là dư so với mấy đứa con gái cùng lứa hoặc chí ít hơn hẳn mấy con mắm trong lớp nó.@@Tối nhỏ lại đưa nó đi dạo, ăn uống linh tinh căn cả bụng rồi mới trở lại nhà nghĩ. Biết bao nhiu lời định nói với nhỏ mà cả ngày hổng thể nói ra được, thấy nhỏ vui cũng hok nỡ nói ra. Thiệt tình nó cũng không biết nó có thích nhỏ thật hay không nửa. Nó nhảy lên giường trùm cái mền lại thở dài.Tự nhiên nhỏ nhảy lên chui vào nằm kế bên. Nó quay qua nhìn nhỏ chưng hửng
- Gì đó
- Gì là gì?
- Tối rồi sao hok về nhà đi cho tui ngủ nửa.Bộ hok ngủ hả?
- Thì ngủ nè
- Là sao @@ tính ngủ đây luôn hả. Mẹ em la sao.
- Hì hì em xin mẹ qua qua nhà nhỏ bạn ngủ tập văn nghệ mà.
- Ngủ đây hok sợ tui làm gì bậy hả?
- Xí tui đạp lọt giường lun chứ mơ làm bậy à – nhỏ chu chu cái mỏ rồi giành lấy cái mền cuộn tròn nằm nhìn nó.

Nó cũng chẳng muốn cãi với nhỏ làm gì nửa vì trong đầu nó lúc này nhiều suy nghĩ lắm. Thật khó để nói ra rằng tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn chưa đủ để nhỏ trở thành người yêu nó, nó ko muốn chỉ vì những trò đùa tình cảm của nó hồi còn học 12 sẽ làm tổn thương nhỏ, dù gì trong những ngày nó chìm đắm trong sự chán nản, thù hận và bất cần, cô bé này đều chịu khó ngồi chia sẻ với nó dù là đêm, hay ngay hoặc bất cứ lúc nào nó gọi. Lần này nó ghé gặp nhỏ để tạm dừng mối quan hệ tình cảm này lại vì nó muốn để quá khứ qua một bên bắt đầu cuộc sống mới....nhưng sao nói ra được đây khi cô gái nằm kế bên nó thực sự đáng yêu và đang rất vui bên cạnh nó. Mà điều đáng lo hơn là nó sẽ ko kiểm soát được bản thân nửa...nổi điên lên quá trời...nảy giờ ngta lo suy nghĩ chuyện trong đại còn chị 2 này nằm kế bên hát mấy bài trẻ con, nhỏ nằm sát người làm nó không thể không lén nhìn nhỏ được.Đột nhiên nhỏ ngước mặt lên và tất nhiên bắt gặp ánh mắt của nó.
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com/ luôn cập nhật truyen sex hay mới nhất ) 
- Á đồ dê xồm nhìn lén gì đó – nhỏ dứ dứ nắm đấm trước mắt nó
- Nhìn gì đâu...tại...tại...anh – nó hơi lúng túng – mà em nằm xích ra đi nóng mún chết à...cứ nằm sát sát dzậy ai mà chịu nổi
- Xí em làm gì kệ em nha ai bỉu anh nhìn chi
- Ơ nằm ngay tầm mắt ngta mà hok cho nhìn
- Hok cho đó...a nhắm mắt ngủ đi ai mượn mở mắt chi
Thiệt là nổi điên với cái con kua này. Thôi ráng nhắm mắt nghĩ về bồ tác coi bộ có lý hơn.Nó thở dài nhắm mắt lại. Đươc khoảng hơn 10 phút, gần như nó sắp đi thăm bồ tác thật thì mặt nó nóng nóng vì hơi thở nhẹ nhẹ...chưa kịp mở mắt ra thì môi nó đã chạm vào một bờ môi mềm mại của ai đó. Máu trong người nó chảy rần rần...hok lẽ bồ tác linh dzữ vậy hả trời...mà thôi kệ bồ tác hay ai đang cưỡng hôn nó cũng mặc kệ, cái tính nó ai cưỡng gì chứ mấy cái vụ này thì càng khoái ...hok cần mở mắt ra nó đưa tay siết chặt lấy người đang hôn nó...nụ hôn say đắm và ngọt ngào, đã lâu rồi nó ko hôn một cô gái nào mà...Mọi thứ càng lúc càng ko thể kiểm soát được nửa rồi. Nhỏ giờ nằm hẳn lên người nó, hai tay nhỏ bắt đầu mở từng cúc áo nó ra trong khi đôi môi vẫn ko chịu rời môi nó....Chiếc cúc áo cuối cùng chuẩn bị dc mở xong thì nó nắm lấy hai bàn tay nhỏ rồi ngồi dậy khẽ đẩy nhỏ ra một bên...Nhỏ đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn nó.
- Sao vậy anh
- Anh...anh nghĩ mình ko thể. Anh là người ko tốt...Anh...tình cảm của anh với em..dường như vẫn chưa đủ lớn để làm gì hay hứa hẹn gì với em hết. Anh vẫn còn là thằng long bong....anh...anh....sợ nếu mình vượt quá giới hạn...người thiệt thòi sẽ làm em...anh sợ em phải chịu tổn thương khi gắn cuộc đời vào một thằng chưa biết ngay mai ra sao như anh....
 
Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm
- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen
Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng...
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng...
- Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi...
Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được.
Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng...
Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi:
- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi ).
Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng.
- Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
- Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
- Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
- Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.
Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mui hôi của nước ngập quá đầu gối.
- Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.
Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn.
- Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
- Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
- Rồi tau ở đây có sao hok đó
- Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.
Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng.
- Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
- Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
- Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
- Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
- Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
- Dạ phải chị...
- Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết
- Ế ế bậy bưởi...
- Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
- Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.
Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ.Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha
- Cái gì tau nằm giữa hả....Nó la lên ngạc nhiên.Vì ban đầu nó cứ nghĩ nó là người lạ, chị là con gái thì thẳng Duy phải nằm giữa mới đúng chứ.
- Ừ tau quen nằm trong rồi. Mày cứ nằm giữa đừng có ngại.
- Nhưng mà...tau....Nó vẫn giả bộ lúng túng
- chị hok có ăn thịt em đâu mà sợ - chị Lan vừa cười bước trong wc ra.
Đêm đó nó ko thể ngủ yên được.Ko phải lần đầu nó nằm ngủ kế con gái nhưng mà nằm giữa ko quen, lại bị đụng chạm vào người chị, nó sợ xoay trở mình mà lỡ đụng vào người chị thì bị ko nên. Dù gì nam nử thụ thụ bất nên thân. Nhưng mà cái cảm giác nằm kế một thân hình sexy như thế này thì ko tránh khỏi cảm giác rạo rực trong người, lâu lâu chị xoay người lại chạm vào nó, làn da mát lạnh khiến nó cứ y như có luồng điện chạy vụt qua người vậy. Nhắm mắt ngủ dc chút lại giật mình thức, và cứ y như mỗi lần thức giấc là lại thấy chị Lan càng nằm sát nó hơn.Lại phải xích qua thằng bạn, cái phòng thì nhỏ xích hoài cũng ko được nên cuối cùng nó đành nằm 1 kiểu, tay chân đều hok dám cử động (kiểu này mà tới sáng chắc thành nhân tượng luôn quá). Vậy là nó cố gắng đẩy đẩy chị ra ngoài, vô tình chị thức, mĩm cười rùi tự lăn ra....nhưng ngủ dc một chút là đâu lại vào đấy...cứ như vậy tới sáng @@ mất ngủ trầm trọng.
Sáng dậy, thằng Duy thì chạy ngay ra quán phụ dọn quán,còn nó thì bà chủ nói chỉ ra phụ vào buối trưa và chiều tối ngay giờ đông khách thôi, còn mấy lúc khác thì dư người làm rồi để mấy đứa làm ăn lương nó làm. Còn nó vì đêm qua mất ngủ nên giờ nằm hoài hông mở mắt dậy nổi. Tự nhiên có cảm giác hơi lạ lạ, mở mắt ra thì thấy chị Lan nằm quay mặt về phía nó chăm chú nhìn. Nó giật mình hỏi
- Bộ bộ mặt em dính gì hả sao nhìn em dzữ vậy
- Uhm...nhìn bộ mặt mất ngủ của em kìa, ngố quá ông tướng (bà làm tui mất ngủ chứ ai nửa )
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật truyen sex mới nhất) 
- Ừ ừ tại lạ chỗ em ngủ hok dc.
- Vậy em ngủ thêm chút đi. Để chị thay đồ chạy ra chợ mua đồ ăn sáng cho.
- Thôi thôi chị để em đi. Ai làm dzậy bao giờ
- Thôi đi ông tướng biết đường hok đòi đi. Nằm ngủ đi chị mua xíu à đừng có ngại.Em ăn gì
- Dạ dạ gì cũng dc chị
 
( Từ khóa tìm kiếm: truyen sex , truyen dam , truyen nguoi lon , truyen , sex , anh sex )   
Bản quyền thuộc về KHOTRUYEN.BLOGSPOT.COM

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

ký ức về những người tình phần 3

Ngày đầu tuần, trời đã dứt mưa nhưng ngoài trời gió vẫn thổi rào rạt. Tỉnh giấc tôi nằm im chẳng muốn bước xuống giường. Bên cạnh chị đang ngủ ngon lành, 1 tay chị quàng ngang người tôi còn chân chị đang kẹp một chân tôi ở giữa. Tôi cựa quậy làm chị tỉnh giấc. Chị thì thào:
- Mấy giờ rồi anh?

truyen sex

với điện thoại của chị xem giờ tôi nói:
- Em ngủ tiếp đi mới 6h kém thôi. anh về chuẩn bị đi học.
- Vâng..... anh nhớ mặc ấm vào nhé. - chị đáp với giọng ngái ngủ pha chút nũng nịu.
Mặc quần áo, bước xuống giường tôi kéo trăn lên ngang cổ chị rồi run rẩy mở cửa bước ra khỏi phòng, xung quanh chưa phòng nào dậy. Có lẽ trời lạnh nên mọi người cũng trở lên lười biếng hơn. Đóng chặt cửa phòng chị tôi lại vội vã lẩn về phòng mình để tránh những cơn gió lạnh thấu xương buổi chớm đông.
truyen sex hay
 Lạnh thật, mới đầu mùa mà trời đã lạnh buốt, gió thổi vi vút từng đợt. Vệ sinh cá nhân, đi tất xỏ giầy xong nhìn đồng hồ mới có 6h5p, vẫn chưa đến giờ tôi ra bắt xe đi học. Cởi giầy tôi ngồi vào bàn bật máy tính lên chơi Pikachu giết thời gian. Giá như hôm nay là ngày nghỉ tôi không phải đi học, còn chị không phải đi làm... lạnh quá, nghĩ đến lát nữa đi ra ngoài đường lọ mọ đón xe bus đi học mà nhụt hết cả ý chí. Đang ngồi chơi thì chị đẩy cửa đi vào. Chị co ro trong bộ đồ mùa đông, trên người khoác chiếc áo thể thao màu đen của tôi, chị quấn khăn quanh đầu, vừa mở cửa chị hỏi tôi:
- Anh chưa đi học à? sao còn ngồi chơi thế này?
- Chưa đến giờ mà - Tôi đáp.
tôi tiếp lời:
- Sao em không ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà. 
chị nói:
- Anh đánh thức làm em chẳng ngủ được nữa. Em sang xem anh mặc thế nào. Trời lạnh quá anh nhỉ. Anh mặc thế đã ấm chưa, sao anh không quàng thêm cái khăn vào.
Tôi đáp:
- Thế này là được rồi, quàng khăn vào nhìn như ông già ý. hi hi.
- Quàng vào cho ấm, đến lớp thì bỏ ra cũng được. Ngoài trời lạnh lắm anh ạ. - Chị nói dịu dàng.
Tôi ậm ừ rồi lại chơi. Chị chui vào nhà tắm của tôi lấy bàn chải và kem đánh răng đánh luôn trong đó. Xong rồi đi ra chị bảo:
- Thôi, anh chuẩn bị đi học đi. để đấy em chơi tiếp cho. 
Tôi đứng dậy xỏ giầy rồi nhắc chị khi nào đi thì khóa cửa. Chào chị, chị ôm cổ thơm tôi một cái rồi lại tiếp tục chơi, tôi lóc cóc đi bộ ra bến xe bus bắt xe đến trường.
Trưa hôm đó học xong là gần 12h, định đi về thì mấy thằng bạn gọi lại rủ đi ăn rồi ra quán chơi đế chế ở gần trường làm vài trận. Trời lạnh, với lại nhớ ra lúc sáng chị cầm chìa khóa thì giờ về cũng chẳng có chìa khóa mà vào phòng nên tôi ở lại chơi cùng hội bạn. Sau vài trận nhìn đồng hồ đã 4h chiều. Cả bọn kéo nhau ra bắt xe, thằng nào về nhà thằng ấy. 
5h kém xuống xe đi bộ về xóm trọ, tôi nghĩ chắc giờ này chị vẫn chưa đi làm về. Nhưng thôi kệ, về rồi vào phòng anh hàng xóm ngồi chơi cũng được. Qua phòng chị thấy phòng chị không khóa cửa ngoài mà chỉ chốt trong. Đang băn khoăn không hiểu sao hôm nay chị lại đi làm về sớm vậy, đang định gõ cửa phòng chị thì thấy cửa phòng chị mở hờ hờ rồi một người đàn ông đi ra, chắc cũng chỉ tầm tuổi chị hoặc hơn chị 1 đến 2 tuổi là cùng. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại và đi thẳng về phía phòng tôi. Cửa phòng tôi vẫn khóa, trời mỗi lúc một lạnh hơn, trong tôi trào lên một chút gì đó buồn buồn. Băn khoăn, nửa muốn tiến về phòng chị gọi cửa, nửa lại không dám vì tôi với chị cũng chỉ mới yêu nhau được 4 ngày. Bao nhiêu giả luận được đưa ra trong đầu tôi. Buồn nhiều lắm, từng đợt gió cứ thế cứ thế lùa vào tai tôi mà tôi vẫn chỉ biết đứng im trước cửa phòng mình, môi tím tái vì lạnh. Nghĩ lại những gì xảy ra đêm qua... ngọt ngào là vậy nhưng sao giờ đây.... Tôi thấy nghẹn nghẹn nơi cổ họng. Tôi quyết định bước qua phòng chị và đi ra quán net, cố gắng chờ chị đến 7h tối, giờ mà thường ngày chị đi làm về.
Tối mùa đông trời như lạnh hơn,lắc cắc có vài hạt mưa. Nghĩ đến chị, nghĩ đến chị đang vui bên người ta tôi lại càng thêm buồn, những hạt mưa mang cái giá lạnh đầu mùa ấy như đang gieo rắc trong lòng tôi. Giận chị quá, nhớ chị nữa. Như có điều gì đó còn day dứt, ngoái cổ lại tôi nhìn vào phòng chị….cửa vẫn đóng chặt, im bặt. một cảm giác nghẹn đắng lại trào lên trong tôi. P ơi! có phải giờ chị đang ấm áp bên người đàn ông kia, còn tôi quay đầu lại lầm lũi bước đi giữa những cơn gió bấc vi vút thổi. 
Tiếng nhạc từ quán net cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, chọn máy ngoài cùng rồi ngồi vào đó, tôi như người mất hồn. Chẳng để ý anh chủ quán hỏi gì, tôi ngồi im, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Lẽ ra giờ này tôi đang ở trong phòng chơi game và chờ chị đi làm về hoặc nếu không yêu chị thì tôi cũng đang trăn ấm đệm êm chứ không lạnh lẽo như thế này. P ơi.. nhớ chị nhiều lắm, giận chị cũng thật nhiều. Nếu không yêu chị tôi sẽ không phải lạnh, phải đói như này. 
Có lẽ anh chủ quán cũng nhận thấy tôi có chuyện không vui nên anh không hỏi gì nữa, quán chẳng có ai, giờ này mọi người đang bên mâm cơm, hơn nữa thời tiết đột ngột trở lạnh nên chẳng ai muốn đi ra ngoài. Tôi và anh chủ quán mỗi người một máy, ai làm việc người ấy. Chơi gì bây giờ???? Tôi đã chơi game cả buổi chiều nay rồi, mắt mỏi rũ, giờ tôi chỉ thấy lạnh, buồn ngủ và mong chị. Với chiếc heaphone ốp vào tai, nhìn qua tấm cửa kính tìm bóng chị. 
Ngoài đường ánh đèn hiu hắt đong đưa theo từng đợt gió. Thi thoảng có vài chiếc xe vụt qua vội vã. Buồn thật. Người ta còn có nhà mà về, còn tôi??? P ơi, e có trong đó không. Tôi tự hỏi.
7h10p! giờ này nếu có phải làm thì chị cũng về đến nhà rồi. Đứng dậy thanh toán tiền máy rồi lững thững đi về xóm. Phòng chị đèn vẫn sáng, nhưng không còn im bặt như lúc chiều. Tiếng chị cười nói vang lên trong đó. Đứng trước cửa phòng chị ngập ngừng một lúc tôi quyết định gõ cửa:
- Cọc cọc cọc - Những âm thanh khô khốc vang lên.
- Anh mở cửa giúp em với. - vẫn cái giọng nhỏ nhẹ của chị.
Người đàn ông mở cửa hờ hờ thò đầu ra hỏi tôi:
- Cậu hỏi P à?
- Dạ vâng ạ. – Tôi đáp.
- P kìa, có cậu nào hỏi em này. - Quay vào nói với chị rồi anh ta lại ngồi vào bàn tiếp tục chơi game.
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật doc truyen sex mới nhất) 
Tay cầm dao, tay cầm vài cọng hành chị đi về phía tôi. Nhìn thấy tôi, mắt chị sáng lên. Không phải sự ngỡ ngàng hay ánh nhìn của người của người đang che giấu điều gì đó như tôi đang nghĩ về chị, mà tôi nhìn thấy trong mắt chị niềm vui, niềm hạnh phúc như những gì đêm qua chị tâm sự với tôi. Dịu dàng chị hỏi tôi:
- Sao giờ này mới về?
- Về lâu rồi nhưng ngồi ngoài quán nét – Tôi trả lời.
Chị hỏi tiếp:
- Trưa nay học xong đi đâu?
- Sợ về không có chìa khoá vào nhà nên ở lại trường chơi.- Tôi đáp.
- Làm người ta… - Chị buông câu cảm thán.
Thì ra trưa nay tan làm chị rẽ về nhà luôn vì sợ tôi đi học về không có chìa khoá:
- Thế đã ăn gì chưa? - Chị lại hỏi trống không.
- Ăn rồi.- Tôi trả lời.
Quay vào nhà chị lấy chìa khoá đưa cho tôi rồi ghé vào tai tôi chị nhỏ nhẹ:
- Anh về phòng đi cho đỡ lạnh, lát em sang.
Chưa kịp hỏi người đàn ông kia là ai thì chị đã phẩy phẩy tay ra hiệu cho tôi về phòng kèm một nụ cười trìu mến. Về phòng, quẳng sách vở lên bàn trèo lên giường tôi kéo trăn chùm kín từ đầu đến chân. lạnh quá, cả buổi chiều ngồi ở ngoài đường, lạnh, đói lại thêm cảm giác nhớ nhung giận hờn làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Thiếp đi lúc nào chẳng biết. Bỗng bên hông bộp bộp bộp - chị ngồi bên cạnh lật trăn ra đập vào người tôi.
- Dậy, dậy.. Anh, dậy đi.
Mở mắt nhìn sang thấy tay chị cầm bộ quần áo tôi thay ra ngày hôm qua, cười cười dúi vào tay tôi chị nói.
- Anh đi tắm đi.
Thì ra sáng nay khi vào phòng tôi đánh răng rửa mặt, chị thấy quần áo bẩn của tôi vứt ở chậu, nên chị bảo tôi đi học để chị khoá cửa. Thực ra khi tôi đi thì chị ở nhà giặt quần áo của tôi xong chị mới đi làm.
Trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc pha lẫn một chút ngượng ngùng tôi quàng tay ôm ngang đùi chị. Chị cười cười rồi giục tôi đi thay quần áo.
Tỉnh dậy hơi lảo đảo vì ngái ngủ vì mệt, tôi cầm quần áo vào nhà tắm định xả nước thì chị nói:
- Anh, để em cắm ấm nước nóng cho anh nhé. Lạnh lắm, tắm nước lạnh làm sao được
Tôi chẳng nói chỉ gật gật. Lúc này sao chị giống như một người vợ hiền lo lắng chăm chút từng tí một cho chồng, lòng tôi thấy có lỗi với chị. Nhìn chị hí húi hứng nước rồi mang vào cắm tôi chỉ muốn đến bên chị ôm chị vào lòng, muốn nói với chị đừng bao giờ rời xa tôi, chị có biết rằng tôi yêu chị nhiều lắm không?!?
Ngồi chờ nước sôi tôi định hỏi chị người đàn ông trong phòng chị là ai thì chị nói:
- Nước sôi thì anh lấy tắm nhé. Em phải về phòng đây.
Rồi chị quay về phòng. Nhìn theo bóng chị tôi lại muốn được ở bên chị đêm nay. Có lẽ chị đã là một phần trong tôi. Yêu chị nhiều lắm P ạ.
Tắm rửa xong thấy đói đói, khoắc chiếc áo liền mũ với cái ô tôi đi ra ngoài đầu xóm ăn cháo. Lúc nãy ngại chị nên nói với chị là ăn rồi vì thực sự lúc đó tôi cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa, chỉ đến bây giờ khi trong lòng đã nhẹ nhõm hơn tôi mới có cảm giác đói, bước qua phòng chị, chị nhìn thấy tôi nhưng có lẽ có người kia nên chị ngại không gọi tôi.
Ăn xong bát cháo, người đã ấm hơn, cũng đỡ mệt. đang lững thững đi về thì thấy tiếng chị từ đằng sau gọi với.
- Anh, chờ em với.
Quay lại thấy chị lụp sụp ô mũ tôi hỏi:
- Em đi đâu đấy, anh kia đâu?
- Em ra quán net tìm anh, thế anh đi đâu mà không thấy anh ở quán net.- chị trả lời.
Tôi đáp:
- Anh đói quá nên ra ngoài ăn bát cháo. Anh kia đâu?
- Vậy mà bảo vợ ăn rồi, đồ… - Chị nói nửa trách móc nửa nũng nịu.
- Vợ nào? – Tôi hỏi.
Chị quàng tay vào tay tôi rồi thì thầm:
- Vợ anh chứ còn vợ nào. Hihi.
- Em ra quán net tìm anh thật à? chứ không phải là đi tiễn anh kia về à?
Chị ngước lên nhìn tôi, véo vào má tôi rồi cười sặc lên:
- Hihi, ghen à? Hihi, chồng ơi là chồng, sao mà…
Tôi đáp:
- Thèm vào ghen, thế anh kia về rồi à. Mà ghen thì làm sao?
- Vâng, anh M, anh trai em đấy, tuần vừa rồi em không về nên anh mang quần áo rét lên cho em đấy.
Tôi chẳng nói gì, nhưng thực sự trong lòng vui vô cùng. Kéo chị lép sát vào người tôi để tránh mưa, tôi và chị sánh đôi đi về xóm.
Đến cửa phòng chị, chị bảo tôi về mang quần áo vừa thay ra sang để chị giặt một thể, Tôi gật đầu rồi ghé vào tai chị thì thầm:
- Anh về học bài, tí em sang ngủ với anh cho ấm nhé. Lạnh lắm, với lại… nhớ nhớ.
Chị cấu vào tay tôi rồi gật đầu, nhắc tôi về nhớ mang quần áo bẩn sang một lần nữa.
Đêm đó tôi và chị lại quấn lấy nhau, đưa nhau về thủa nguyên thuỷ của loài người. Hai lần tôi đưa chị vào cõi thiên thai cũng là hai lần chị đón lấy tất cả những yêu thương, giận hờn,nhớ nhung của tôi vào trong tận sâu trong người chị.
Thời gian lặng lẽ trôi, Tôi với chị quấn quít bên nhau và ngày càng gắn bó hơn. Nhưng rồi chuyện của tôi và chị cũng có một vài người trong xóm trọ để ý. Bắt đầu có những lời xì xào, những lời châm chọc khi chị đi cùng tôi hay những khi chị đi ngang phòng họ. 
Tôi biết chị buồn lắm, nhiều lần sang với tôi tôi thấy chị lên giường nằm quay vào tường im lặng, khóe mắt chị hoe đỏ. Thương chị nhiều lắm mà tôi chẳng biết làm gì. Tôi trở lên căm ghét những người ở xóm. Chẳng lẽ có cái quy ước chuẩn nào trong tình yêu? Tình yêu là gì? Chẳng lẽ phụ nữ chỉ được phép yêu người hơn tuổi họ, và như vậy mới được coi là yêu đương đứng đắn? còn như tôi và chị thì không thể tồn tại tình yêu thật sự mà chỉ là sự lợi dụng, là điều cấm kị trong xã hội? Nhiều lần tôi muốn nói cho họ biết để họ đừng chọc ngoáy vào chuyện của người khác, nhưng chị gàn tôi. Chị lo tôi buồn, tôi chán nản, có lần nằm cùng tôi chị thủ thỉ:
- Kệ họ anh ạ. Chỉ cần anh yêu em và ở bên em là được rồi. Anh không nghĩ gì thì em cũng chẳng nghĩ gì cả. Anh đừng cự cãi họ làm gì, yêu anh là em đã xác định và em chấp nhận tất cả. Đừng nói gì anh nhé. 
Thương chị hơn bao giờ hết. Thời gian này chắc chị buồn nhiều lắm vì chuyện của tôi và chị trở thành đề tài trong những lần tụ tập hay những buổi trà dư tửu hậu của những người trong xóm. 
Buổi sáng chủ nhật chị về quê. Trước khi về chị dặn tôi:
- Anh lên nhà cậu mợ mà chơi, ở xóm làm gì rồi lại buồn. Lúc nào lên em điện vào số nhà cậu thì anh về nhé.
Tôi ậm ừ rồi bảo chị cứ về đi đừng lo lắng gì. Giặt giũ quần áo xong vừa bước ra sân thì gặp ông hàng xóm cách tôi 2 phòng đang ngồi nhăn nhở cười nói với mấy đứa con gái phòng bên cạnh. Thấy tôi ông ấy nói với giọng diễu cợt, và như kiểu làm trò cho mấy đứa kia cười:
- A.. T, anh nghe nói dạo này chú chuyển sang làm bên hàng không à?
Tiếp tục nhăn nhở hắn nói tiếp:
- Nghề đấy giờ khá đấy, hái ra tiền đấy. Cố gắng mà kiếm chác chú ạ.
Rồi hắn cùng mấy con trong phòng phá lên cười. Tôi cố trấn tính hỏi lại hắn:
- Anh nói thế là sao? Em không hiểu lắm.
- Hừ, chú mày… con P cũng ngon đấy, thế đã làm ăn gì chưa. Mà giờ chắc chú không phải xin tiền nhà nữa đâu nhỉ. Kể thì bố mẹ chú nuôi chú ăn học cũng nhàn đấy.
Tôi nghĩ không thể nhún nhường với cái lũ nhiều chuyện này nữa và cũng không thể kìm chế được nữa tôi với cây gậy chọc quần áo dựng ở bờ tường lao thẳng vào hắn và quật. Hắn né được rồi cầm cái ghế đang ngồi choảng thằng vào người tôi. Không kịp tránh tôi lĩnh chọn chiếc ghế vào vai, điên tiết nhặt ghế lên tôi phi thẳng vào vừa đạp vừa cầm ghế đập vào lưng hắn.
Thấy ồn ào mấy người ở xóm lao ra, người ôm hắn, người ôm tôi tách tôi và hắn ra. Mấy đứa trong phòng thì ngồi im thin thít không dám nói gì. Mấy phút sau vợ chồng cô chủ nhà đi vào. Đi về phía phòng tôi đang ngồi cô quát:
- Thằng T, thế làm sao? – Cô chủ nhà hỏi.
Tôi chẳng nói gì, cô lại nói tiếp:
- Ở đây chưa bao giờ xảy ra chuyện đánh đấm, mày định làm loạn à. Không thích ở thì chuyển đi chỗ khác mà ở.
Bên phòng bên cạnh, ngồi cùng mọi người hắn vẫn hung hăng chửi tôi, văng đủ thứ thách thức tôi. 
- Thằng oắt con, mày liệu thần hồn. Dcm mày, chưa xong với tao đâu.
Giọng cô chủ nhà quát lớn:
- Còn thằng S, có im đi không? Chiều nay hai thằng chuyển đi khỏi đây. Đây không phải là chỗ chứa chấp loại du côn như chúng mày.
Chú chủ nhà có vẻ điềm đạm hơn, có lẽ cũng bởi khi tôi chuyển đến đây bố mẹ tôi có đến nói chuyện với cô chú, chú cũng làm trong ngành công an như bố tôi. Chú nói rất bình thường:
- Thôi bây giờ chú nói với T thế này này. Ở tập thể thì đâu cũng vậy thôi, nên mỗi người nhịn nhau một chút mới sống được. Một điều nhịn là chin điều lành. Cho nên tuyệt đối đừng để cô chú phải vào giải quyết những chuyện tương tự như này một lần nữa. Chú chỉ nói thế thôi chắc cháu cũng hiểu.
Tôi vẫn ngồi im không nói gì, rồi cô chú sang phòng hắn đang ngồi. 
Thấy cô chú vào có vẻ hắn càng trở lên hung hăng hơn, mấy đưa con gái càng can ngăn hắn, hắn càng nói to hơn. hắn vẫn chửi, vẫn thách thức tôi:
- Cái loại nó, cháu nói thật với cô chú, cái loại đấy cháu không thèm chấp. Nó thích gì cháu cũng chơi…vv.vv. 
Chẳng biết thế nào 2h đồng hồ sau tôi thấy hắn thu dọn đồ đạc rồi chuyển đi. Qua phòng tôi hắn nhìn vào rồi nói:
- Chưa xong đâu con ạ. Mày tưởng chơi được tao à?
Tôi cười khẩy rồi lại tiếp tục chơi game.
5h chiều chị lên đến xóm. Vừa lên chị vào thẳng phòng tôi. Chị hỏi:
- Anh không lên nhà cậu à? Em gọi cậu bảo không thấy anh lên.
- Anh hơi mệt nên ở nhà. Đi đường có lạnh không? – Tôi trả lời.
Chị đáp: 
- Đang rét run hết cả người đây này. Nhớ chồng quá. Nhớ chồng quá. – vừa nói hai tay chị vừa bíu vào vai tôi.
- Áo anh làm sao thế này – chị hoảng hốt.
Tôi trả lời:
- Lúc sáng trượt chân nên bị ngã.
- Có đau không, cởi áo ra em xem. – Chị nói với giọng hấp tấp.
- Mà đi đứng kiểu gì vậy? – Chị dồn dập hỏi tôi.
Nhìn vai tôi chị xít xoa:
- Cũng may chỉ xây sước nhẹ Khổ thân chồng em. Thôi anh nằm nghỉ đi, em đi chợ nấu cơm. Lát sang ăn cơm nhé.
Tôi không nói gì chỉ gật đầu.
Nấu cơm xong chị gọi tôi sang ăn. Vừa ngồi xuống mâm chưa kịp ăn thì hắn cùng 2 thằng nữa nhìn bẩn bẩn thò đầu vào phòng chị nói:
- T, ra đây tao nhờ tí viêc.
Buông bát đứng dậy tôi đi theo hắn. Chẳng hiểu gì, nhưng có lẽ nhìn vào thái độ của hắn chị cũng đoán được rằng có chuyện không hay giữa tôi và hắn, thả miếng tranh đang cắt dở xuống mâm chị đi theo tôi. Hắn đi trước, 2 thằng hôi hám đi sau tôi, chị lẽo đẽo đi sau cùng. Vừa ra đến cổng xóm. 
- Bộp, giờ mày thích gì? – Hắn bất ngờ quay lại tát tôi.
Choáng váng với cái tát trời giáng của hắn, tôi lảo đảo. Như phản xạ tôi co chân đạp thẳng vào bụng hắn. Hắn hơi loạng choạng, định xông vào hắn tiếp thì hai thằng kia từ đằng sau lao lên đạp tôi ngã dúi dụi vào tường, thừa cơ hắn xông tới đấm đá túi bụi vào mặt vào bụng tôi, vừa đánh hắn vừa văng những lời lẽ thô tục, chửi bới sỉ nhục tôi và chị. Mắt nhòa đi tôi chẳng còn nhìn thấy gì, những tiếng bụp bụp vang lên bên tai, người rũ xuống, qua khe chân hắn và 2 thằng kia tôi chỉ còn thấy lờ mờ bong chị đang khóc lóc van xin mấy thằng kia một cách tuyệt vọng. Chắc là chết, chẳng thể chịu được nữa, tôi bắt đầu vật xuống thì xa xa thấy có bóng người chạy tới:
- Dừng lại, mấy thằng kia, dừng lại. – Giọng chú chủ nhà quát lớn.
Buông tôi ra chúng chạy thẳng ra hướng đường cái. Chị ngồi thụp xuống cạnh tôi, vừa khóc chị vừa hỏi;
- Tại sao lại thế này, hư.. hư.. hư. T…ơi, ư…ư..ư.
- Đưa nó vào nhà đi anh. – Giọng cô chủ nhà nói với chồng.
Đưa tôi vào phòng , chị vẫn khóc nức nở bên cạnh tôi. Mọi người trong xóm đứng vây quanh phòng tôi bàn tán. Cô chủ nhà quát:
- Giải tán, giải tán đi. Xem cái gì mà xem. Cái xóm này sắp loạn rồi.
Mọi người lần lượt ai về nhà ấy, chỉ còn chị và vợ chồng cô chủ nhà cùng một anh cạnh phòng tôi ở lại. Cô chủ nhà hỏi chị mọi chuyện xảy ra như nào. Lúc này chị mới biết buổi sáng tôi và hắn đã xô xát với nhau. Chú chủ nhà thì ngồi nói chuyện với anh hàng xóm của tôi. Một lúc sau vợ chồng cô chủ nhà và anh hàng xóm đi về, chỉ còn lại chị và tôi. Lấy khăn lau người cho tôi, vừa khóc chị vừa nói:
- Hư.. hư..hư.. Em đã nói anh rồi… ư… ư… ư, người ta nói gì thì kệ người ta …ư…ư…ư…để ý làm gì. Ư..ư…ư…Cả đời này anh có đi cự cãi với người ta được mãi không? Ư…ư…ư. 
Khóc to hơn chị lại nói tiếp:
- Mà sáng nay..ư..ư..ư, em đã bảo..ư..ư..ư lên nhà cậu mà chơi thì không nghe cơ. Ư..ư..ư . có bao giờ anh nghe em điều gì đâu.ư..hu.hu.hu - Chị khóc càng to hơn mặc cho lúc này vài người trong xóm lại kéo đến cửa phòng tôi khi thấy vợ chồng cô chủ nhà đã về. 
- Em đóng cửa vào – Tôi nói với chị.
Có lẽ không còn e ngại những người trong xóm nữa hoặc cũng có thể chị cảm thấy uất ức nên chị nói như quát:
- Kệ người ta. Ư…ư..ư.
Tiếng chuông điện thoại của chị vang lên. Đưa tay lên quệt nước mắt chị nói với tôi:
- Mẹ gọi, anh, mẹ gọi.
- Em cứ nghe đi – Tôi trả lời chị.
- Alô.
- …………………….. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
- Dạ.
- …………………………. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
- Không có gì đâu cô ạ.
- ………………………………. – Mẹ tôi nói đầu dây bên kia.
- Vẫn thức cô ạ.
- …………………………………… - Mẹ tôi nói đầu giây bên kia.
- Vâng ạ. Cô chờ cháu một chút để cháu mang điện thoại sang cho em.
Chị dúi điện thoại vào tay tôi rồi ra hiệu cho tôi từ từ một lúc rồi hãy nghe điện. Chị ngồi bên cạnh vẻ mặt lo lắng.
- Alô. – Tôi bắt máy.
- T. à. – Mẹ hỏi tôi.
- Vâng, con đây. – Tôi trả lời.
- Thế làm sao mà lại như thế. – Mẹ hỏi tôi.
- Chuyện gì hả mẹ. – Tôi hỏi lại .
- Chú Đ gọi điện cho bố mày, bố mày gọi về bảo mẹ gọi lên cho mày. Làm sao mà lại như thế? – Mẹ giọng vừa như mắng vừa như đang rất lo lắng cho tôi.
- Không có gì đâu mẹ ạ. – Tôi trả lời mẹ.
- Không có gì là không có gì thế nào? Thôi, mai thu dọn đồ đạc chuyển về ở cùng cậu mợ. – Giọng mẹ kiên quyết.
- Không sao đâu mẹ ạ. – Tôi trả lời.
- Mai mẹ với Thằng Th (em trai tôi) lên xem mày ăn ở thế nào. – Mẹ tôi nói tiếp.
- Lên làm gì, không phải lên đâu, mai con học cả ngày, cuối tuần này con về, mẹ không phải lên đâu. – Tôi cự nự.
Mẹ dặn dò tôi thêm vài điều rồi cúp máy. Đưa máy cho chị, cầm máy chị hỏi tôi:
- Mẹ bảo sao?
- Không có gì, mẹ chỉ hỏi sao lại đánh nhau thôi. – Tôi trả lời chị.
Nhìn tôi lo lắng chị hỏi:
- Mẹ có biết chuyện… chúng mình không.
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com/ luôn cập nhật truyen sex mới nhất ) 
Lắc đầu tôi nắm tay chị để chị yên tâm. Mọi người đã giải tán hết. Chị về phòng cất dọn mâm cơm, khoá cửa phòng rồi lại sang phòng tôi, khoác chiếc áo khoác của tôi chị nói:
- Em ra mua cháo về em với anh ăn nhé. Chưa có gì vào bụng lại còn bị chúng nó đánh. Khổ chưa?
Cầm bát, dáng chị lầm lũi bước đi giữa đêm tối. Thương chị lắm P ạ. Có lẽ chị nói đúng, nếu yêu chị, chấp nhận ở bên chị thì cả đời này làm sao tôi cứ đi cự cãi với người ta mãi được. Tôi đã làm chị khổ, thương chị nhiều lắm. 
Lịch kịch mở cửa, chị cầm bát cháo bước vào. Lấy thêm một bát, san ra chị gọi tôi dậy ăn cùng chị. Vừa ăn chị vừa hỏi tôi thấy thế nào, có còn đau chỗ nào không, vừa hỏi chị vừa nắn nắn bóp bóp vai và lưng tôi. Chị nói hay là tôi và chị chuyển đi xóm khác. Chị lo chúng nó còn quay lại đánh tôi thì chị chết mất, chị nói chị sợ lắm rồi. Đêm đó chị nằm cạnh tôi, có lẽ chị không ngủ được nhiều. Chị trằn trọc rồi thở dài, thi thoảng tỉnh giấc tôi thấy chị vẫn sụt sịt. Chắc chị buồn lắm. Còn tôi toàn thân đau buốt, chẳng nói được nhiều với chị, những lúc tỉnh giấc thấy chị sụt sịt tôi chỉ bảo thôi em ngủ đi. Nhưng chị chỉ nằm quay vào tôi, áp mặt vào cánh tay tôi mà không nói gì.
Sáng hôm sau có lẽ lúc đó tôi mới ngấm đòn của hắn. Người ê ẩm, đầu đau nhức. Còn chị dậy từ sớm giặt đống quần áo bê bết máu và bùn đất của tôi rồi đi mua đồ ăn sáng cho tôi. Dặn tôi khi nào dậy thì ăn. Xong đâu đó chị chị mới thay quần áo đi làm, chị bảo trưa không phải ra quán ăn đâu, chị sẽ về nấu cơm cho tôi.
Chị vừa đi được 20p thì tiếng xe máy đỗ trước cửa phòng tôi. Mẹ tôi và Th em tôi bước vào. Ngồi vừa nói vừa như mắng tôi, mẹ hỏi đầu đuôi câu chuyện như nào, tôi chỉ nói qua loa là nó trêu tôi chứ không dám nói nó diễu cợt chuyện tôi với chị. Thấy tôi cũng không có gì nghiêm trọng, nên mẹ đồng ý để tôi tiếp tục ở đó. Mẹ với Th đi mua cho tôi vài vật dụng sinh hoạt, đưa cho tôi thêm tiền. Qua nhà cô chủ nhà nói chuyện xong rồi mẹ mới về. 
Buổi trưa đi làm về chị qua chợ mua thức ăn rồi qua phòng nấu ăn cùng tôi. Nhìn thấy đường mắm muối đầy lọ, thêm trứng và sữa trên bàn chị đoán là mẹ lên. Chị hỏi tôi:
- Sáng nay mẹ lên à anh?
- ừ, mẹ với Th. – Tôi đáp.
- Mẹ có nói gì em không?- Chị hỏi rồi chăm chú chờ tôi trả lời.
- Mẹ bảo hôm nào mời con dâu về nhà chơi – Tôi trêu chị.
- Hứ, điêu. – Mẹ có nói gì em không?
- Không, mẹ biết gì đâu mà nói. – Tôi trả lời.
- Phù…. Chị thờ phào rồi hỏi tôi tiếp.
- Anh đỡ đau chưa? Còn nhức đầu không?
Tôi nói cũng đỡ rồi, chị quay vào nấu nướng tiếp. Buổi chiều chị xin nghỉ làm sớm hơn mọi ngày. Những lúc này sao chị giống một người vợ đến vậy, chăm lo cho tôi, quan tâm tôi từng li từng tí. Nhìn chị tôi thầm nghĩ không biết rồi sẽ còn bao nhiêu chông gai, bao nhiêu thách thức nữa để tôi có chị trọn vẹn. Mới yêu nhau chưa được 2 tháng. Ước gì tôi được cưới chị ngay bây giờ. Thở dài, tôi biết sẽ còn xa lắm mới đến ngày đó.

Hai ngày sau, người tôi đã hết đau, mọi sinh hoạt lại trở về bình thường như những ngày trước đó chỉ có điều giờ thì chị chẳng còn ngại ngùng hay giữ kẽ với mọi người ở xóm trọ nữa. không còn những lần chờ mọi người đi ngủ hết chị mới sang phòng ngủ cùng tôi, không còn những lần đem quần áo của tô về giặt rồi lại mang sang phòng tôi để tôi tự phơi nữa, giờ thì đi làm về chị sang nấu cơm cùng tôi, tối tôi học bài thì chị ngồi đọc sách, hoặc làm việc của chị trên máy tính của tôi. Quần áo của tôi thay ra chị mang về giặt cùng quần áo của chị rồi phơi luôn trước cửa phòng cùng quần áo của chị....v.v. Chị nói chị không quan tâm họ nghĩ gì, chị nói chị là người yêu của tôi thì có gì phải sợ , chị không làm điều gì sai trái cả. Tôi cảm nhận được rằng chị đang cố gắng hết sức để bảo vệ chuyện của tôi và chị.
Đêm qua, tôi và chị lại hòa vào nhau, lại cuồng nhiệt trao cho nhau bao yêu thương cháy bỏng. Chị nói chị mong được làm vợ của tôi và chị sẽ cố gắng làm tất cả để gìn giữ, để cùng tôi đi đến cái đích cuối cùng dẫu biết sẽ còn rất nhiều gian nan và thách thức. Chị nói chị không sợ khổ nếu có tôi ở bên chị chở che cho chị. Tôi không nói nhưng thực lòng những suy nghĩ những tâm tư của chị cũng là những gì tôi đang suy nghĩ và lo lắng lúc này. Yêu chị lắm P ạ.
Không khí Seagames22 ngập tràn Hà Nội và cả Thị Xã nơi tôi đang ở. Ra đường đâu đâu cũng thấy băng rôn khẩu hiệu, xe cộ lườm lượp đưa đón các đoàn vận động viên đến các điểm thi đấu. Đưa chị ra phố để chị mua thêm quần áo, ven đường ngập một trời hoa và cờ. Nhẹ nhõm và thanh thản, ngồi sau xe, chị vòng tay ôm tôi, gục đầu vào lưng tôi hát một mình. Rôi chị thì thầm:
- Chồng thích gì vợ tặng chồng.
- Anh không mua gì đâu, quần áo nhiều rồi mà.- tôi đáp.
- Vợ thích cái áo thể thao màu đen của chồng lắm, cho vợ cái đấy nhé.Vợ mua trả chồng cái khác hihi.
Thực ra cái áo đó là cái cũ nhất của tôi,hôm ở về nhà lấy quần áo rét tôi đã bỏ ngoài balo định không mang đi nhưng mẹ tôi cố ấn vào, mẹ bảo tôi không mặc đi học thì mặc ở nhà cho ấm. Vả lại tôi nghĩ quần áo vẫn còn nhiều nên tôi kiên quyết không để chị mua đồ cho tôi. Chị càu nhàu nói tôi khó tính rồi ra vẻ giận dỗi tôi. Đang thong dong trên đường đi về sau khi đã mua được vài món đồ mà chị ưng ý, bổng chị giật giật áo tôi bảo tôi rẽ vào 1 cửa hàng bán len ven đường, để tôi ở ngoài đứng đợi, chị đi vào trong ngắm nghía. Sau một hồi nhìn ngắm, nhấc lên đặt xuống và chọn lựa chị cầm hai bọc len ra đứng mặc cả với cô chủ cửa hàng. Không rõ chị với cô chủ quán ngã giá với nhau ra sao nhưng nhìn chị cỏ vẻ rất vui. Nhìn chị vui vẻ, tôi cũng thấy nhẹ nhõm trong lòng. Giờ thì mọi lo âu, buồn bà đã không còn đọng trên gương mặt chị nữa, thay vào đó là niềm vui, niềm hạnh phúc hiển hiện trên gương mặt xinh xắn của chị mỗi khi ở bên tôi. Về xóm sang phòng tôi, chị lấy quần áo ra mặc thử rồi hỏi tôi từng thứ có đẹp không, có hợp với chị không, nhìn chị cười nói vi vẻ, tôi thầm mong những điều bình yên nhất xin ở lại bên tôi và chị, xin đừng để chị buồn, đừng để chị phải lo lắng thêm một lần nào nữa.Trưa đó sau khi ăn cơm chị lấy len ra rồi bắt đầu ngồi đan. Móc móc xỏ xỏ, chị có vẻ thích thú với việc này, vừa đan chị vừa lẩm nhẩm hát. Buồn ngủ quá tôi rũ trăn ra rồi chui vào nằm. Trong trăn tôi vẫn nghe thấy chị lẩm nhẩm hát một mình. Tôi hỏi:
- Em không ngủ trưa à? Mà đan gì vậy?
- Đan quần cho anh – chị trả lời tôi rồi cười khúc khích.
- Hứ, đan quần sao không đo đạc gì. Đan thế thì biết đằng nào mà đan, nhỡ không vừa thì sao? – Tôi trêu chị.
- Ô, cần gì phải đo, người ta ôm 1 lần là người ta biết rồi nhé.hihi. – Chị đáp lại tôi.
- Thế đan quần gì? – Tôi hỏi chị tiếp.
Chị trả lời:
- Quần dài cho anh mặc đi học, thừa len thì đan thêm cái quần đùi để anh mặc đi đá bóng Hihi. Thôi anh ngủ đi, cứ nói chuyện em móc nhầm bây giờ.
Mấy ngày qua nhìn thấy chị mệt mỏi và buồn thật sự lòng tôi cũng chẳng yên. Thương chị nhiều lắm nhưng chẳng biết làm gì. Hỏi chị thì chị chẳng nói,chị chỉ thở dài rồi sụt sịt một mình, Giờ thấy chị vui vẻ, tôi thấy sao thật bình yên quá. Một lúc sau cất len và cây đan lên bàn học, chị vén trăn chui vào nằm ôm tôi.Véo tai tôi, nghịch nghịch tóc tôi. Tôi quay sang ôm chị thì chị lại quay mặt vào tường giả vờ ngủ. Chị bảo tôi bóp vai cho chị. Vén áo chị lên, tôi xoa khắp lưng rồi cấu nhè nhẹ xung quanh lưng chị, nắn bóp hai bên vai, vuốt ve dọc thân gáy trắng ngần vương mấy sợi tóc ngây của chị. Chị thật đẹp. Ghé vào tai chị tôi thì thầm:
- Anh nhớ vợ lắm.
- Hứ, điêu vừa thôi, nằm đây rồi còn nhớ gì nữa? – Chị cười.
- Thấy nhờ nhớ thật mà.- Tôi nói tiếp.
Chị cười rồi cấu vào cánh tay tôi vừa luồn vào mân mê ngực chị rồi chị lại nằm im.Tháo chiếc áo lót tôi luồn tay ôm hai bầu ngực căng tròn ấy. Chị vẫn nằm im quay mặt vào tường và để kệ tôi. Kéo quần chị xuống tôi đưa tay vào vuốt ve cô bé. Một lát sau cô bé bắt đầu âm ẩm ướt. Trút bỏ quần áo, dẫn cậu bé cảu tôi đến cạnh cô bé, từ phía sau tôi từ từ ấn vào, chị khẽ cong mông ra đằng sau để cậu bé đi vào dễ dàng hơn, cậu bé đi đến đâu cô bé hé môi ra đến đó. Hự hự - tiếng chị khẽ kêu mỗi khi tôi thúc mạnh cậu bé vào người chị. Miệng chị rên rỉ, ở dưới cô bé của chị không ngừng nhuốm lên cậu bé của tôi thứ nước sền sệt trắng trong mang theo niềm hạnh phục của tôi và chị. Đưa đẩy thêm một lúc chị chủ động nằm úp xuống, mông chị cong lên hướng cô bé về phía tôi, cô bé mũm mĩm hé đôi môi xinh xắn như đang tủm tỉm mời chào cậu bé của tôi. quỳ xuống tôi hôn nhẹ lên cô bé, đưa lưỡi tách đôi môi xinh xắn ấy ra rồi ngoáy nhè nhẹ. Chị rên to hơn. Ư..ư...ư. Đứng xuống nên nhà, kéo chị lại gần mép giường từ đằng sau tôi lại đẩy cậu bé vào trong chị rồi nhấp. Tư thế này có lẽ làm chị kích thích hơn, mông chị đẩy lên cao đón nhận tất cả cậu bé của tôi. Tôi nhấp mỗi lúc một nhanh và mạnh, chị quàn quại trong sung sướng, tay chị cấu chặt vào gối, miệng không ngớt rên rỉ.Vật vã trong khoái cảm cô bé của chị co giật liên hồi. Hòa cùng niềm hân hoan với chị tôi chỉ kịp đẩy thêm vài nhịp rồi bắn xối xả vào trong người chị đầy khoan khoái. Vật xuống giường tôi và chị ôm nhau ngủ với sự bình yên êm ái.
Đang ngủ tiếng chuông điện thoại của chị vang lên. Nghe điện xong chị nói với tôi:
- Bác em gọi, bảo chiều lên nhà bác ăn cơm rồi xem đá bóng cùng mấy anh chị cho vui. Anh đi cùng em nhé.
- Anh chưa gặp các bác lần nào, lại cả các anh chị nữa. A thấy ngại ngại thế nào ấy. – Tôi trả lời.
- Không sao đâu, có cả anh M ở đó nữa mà. Anh M ở cùng 2 bác suốt anh ạ. – Chị nói.
Tôi hỏi chị nhà bác ở đâu, chị nói nhà bác ở Từ Liêm. Tôi gật đầu đồng ý rồi tôi và chị lại ôm nhau ngủ. 5h30p chiều, tôi và chị lên xe đi đến nhà Bác.
Chiều nay Việt Nam gặp Thái Lan tại trận đấu đầu tiên của vòng bảng môn bóng đá nam Segames22. Vì lối đi đến nhà bác là lối ra sân vận động Mỹ Đình, lại đúng giờ mọi người kéo đến sân nên chật vật mãi tôi và chị mới thoát ra khỏi đám đông vừa đi vừa hò reo với băng rôn khẩu hiệu, trống kèn inh ỏi. Mất thêm 20p nữa thì tôi và chị đậu trước cổng nhà bác. Bác niềm nở ra mở cổng đón tôi và chị:
- Con gái. Sao đến muộn thế? Bà ơi, con P đến rồi này,
- P à, vào nhà đi, bác đang dở tay chút. – Giọng bác gái dưới bếp vang lên.
Bác trai lại tiếp tục:
- Gớm, con gái càng lớn càng xinh, bảo sao thằng K bạn thằng M lần nào đến uống rượu cũng nhờ bác làm mối con cho nó. Vào nhà đi 2 đứa. Mà cậu này là ai thế, bạn của P à, có cùng quê mình không?
- Cháu ở cùng xóm trọ với chị P thôi bác ạ. – Tôi trả lời trước.
Chị chỉ cười hihi đáp lại bác. Bác bảo tôi dắt xe vào sân, dựng xe chờ tôi cởi giầy rồi chị và tôi cùng vào. Vào nhà thấy anh M cùng 1 anh nữa đang ngồi uống nước xem bình luận trước trận đấu. Nhìn thấy tôi và chị, anh kia ngồi nhích sang một bên rồi nhanh nhảu nói:
- P, vào đây ngồi em, vào đây ngồi cho đỡ lạnh.
Tôi và chị chào hai anh, rồi chị bảo tôi ngồi vào đó, chị xin phép xuống bếp phụ bác gái làm cơm. Anh M hỏi tôi học gì, quê ở đâu, hôm trước anh đến đưa quần áo cho Phương có phải tôi là người đến phòng gọi Phương đó không. Tôi dạ vâng, trả lời các câu hỏi của anh rồi cũng chăm chú theo dõi phần bình luận của các bình luận viên trên tivi. Anh kia thì ngồi bình luận say sưa theo các bình luận viên, có vẻ anh này cũng hiểu biết về thể thao. Sau khi đã quen biết sơ sơ, anh M giới thiệu:
- Đây là anh K, bằng tuổi và cùng quê với anh ,hiện đang làm ở siêu thị Metro.
- Chào chú. - Anh K nói rồi đưa tay ra bắt.
Dạ chào anh – tôi đưa tay lên bắt rồi lại chăm chú theo dõi tivi.
Bắt đầu đến bóng đá thì chị và bác gái mang đồ ăn lên bày biện, thi thoảng nhìn tôi chị tủm tỉm cười. Tôi một phần vì cũng chưa quen mọi người, một phần cũng vì ngại nên chẳng nói gì. Ngồi xuống mâm, bác trai với chai rượu đặt xuống rồi nói mấy anh em uống được bao nhiêu cứ uống thỏa mái, bác đang uống thuốc nên chỉ uống 1 chút gọi là cổ động phong trào.
Anh M với trai rượu rót một vòng rồi mời mọi người cùng nâng chén. Ực, làm một hơi hết chén rượu, anh K nói:
- Rượu ngon quá, cháu xin phép mời bác 1 chén.
- Ừ, nhưng bác chỉ cạch thôi nhé. Các anh cứ uống với nhau tự nhiên. – Bác trả lời.
Uống với bác xong, anh K cầm trai rượu quay ra rót cho anh M rồi đến tôi.
- Ơ, chú mày, uống hết đi chứ. Ai lại để long đen dầy thế kia.
- T đang còn đi học nên không uống được nhiều anh ạ. Với lại lát T còn đưa em về. – Chị chen ngang trả lời anh K.
- Ôi trời sinh viên chúng nó anh lạ gì. Uống đi chú. Uống đi. – Anh K nói rồi rót tiếp vào chén của tôi thật đầy.
- Xin phép 2 bác cháu mời chú em này một chén gọi là làm quen.
Bác trai cười cười rồi nói:
- Cứ uống thỏa mái đi, rượu còn nhiều.
- Uống vừa phải thôi, bổ béo gì. Cái ông này, toàn xui dại chúng nó. – Bác gái lườm bác trai nói.
- Cháu xin phép hai bác, xin phép anh M. – Tôi nói rồi cạch với anh K.
Ực, tôi uống cạn rồi đặt chén xuống. Chị nhìn tôi dò xét. Từ ngày yêu chị, tôi mới uống rượu trước mặt chị đúng 1 lần đó là ngày sinh nhật chị. Hôm đó chỉ gọi là uống vui, nên chị cũng không biết khả năng của tôi đến đâu. Thực ra thì rượu tôi uống cũng gọi là tạm được. Không phải là giỏi nhưng cũng đủ để trụ lại được trong những cuộc liên hoan lớp hoặc các buổi tụ tập với bạn bè. Sau 3 chén rượu anh K có vẻ nói nhiều hơn. Anh kể nhiều về công việc anh làm, về sếp này sếp kia, rồi anh lại kể làm ở đó có nhiều em để ý nhưng anh đều không thích…v.v. hết kể về công việc, tình yêu anh lại quay sang bình luận bóng đá. Anh rót rượu hết mời anh M lại đến mời tôi. Chị ngồi ăn thi thoảng lại gắp thức ăn tiếp tôi, rồi ra hiệu cho tôi uống ít thôi. Anh M liên tục mời tôi uống thêm. Đến chén thứ 5 thì chị nói:
- T. uống ít thôi tí nữa còn về,
Rồi chị nói với anh M:
- Để em uống thay T.
Nói rồi chị cầm chén của tôi đặt xuống. Anh M hỏi chị sao không uống mà lại đặt xuống. Chị nói cứ từ từ rồi em sẽ uống hết.
Rồi bữa cơm cũng xong, Bác trai ăn xong lên bàn ngồi pha nước từ bao giờ. Mời mọi người lên uống nước bác nói:
- Thế nào, anh chị có định đi đâu chơi không? Anh T có bận gì không?
- Dạ, cháu cũng không có việc gì bác ạ. – Tôi trả lời.
- Thế thì 2 đứa ở lại đi chơi cùng mọi người luôn. Thế các anh định đi đâu anh M, anh K?(chắc 2 anh đã có dự định và nói với bác từ trước).
- Việt Nam chỉ hòa mà mọi người ra đường cổ vũ đông quá. Vui nhỉ, hay là mấy anh em đi diễu hành cùng đoàn cổ động cho vui. – Anh M nói.
- Ừ được đấy. – Anh K hồ hởi hưởng ứng.
Bác trai nói: vậy thì đi luôn cho vui. Bác gái rặn rò chúng tôi đi đường cẩn thận. Bác trai thì nói không lo, nay đường đông nhưng mọi người đi chậm rồi chúc chúng tôi vui vẻ. Tôi còn nhớ bác nháy mắt với anh K. Tôi cũng hiểu có lẽ bác đang cố vun vén cho chị với anh K.
Ra sân lấy xe, chị định ngồi lên xe tôi thì anh M nói:
- P. sang xe anh K ngồi đi, để anh đi với T.
- Thôi em ngồi cùng T, lát đi qua Ngã Tư Sở em với T về luôn. – Chị đáp lại.
- Lúc nào đến đó thì chuyển xe cũng được. anh sang nói chuyện với T chút. – Anh M kiên quyết. Rồi đi ra cổng chờ tôi.
Anh K cũng dắt xe ra cổng chờ tôi và chị. Nhìn tôi chị thở dài rồi đi về phía xe anh K. Định lên xe anh K chị quay phía tôi đang dắt xe ra,vừa đi chị vừa nói.
- T mở cốp xe chị lây cái kính.
Giả vờ cúi xuống chị nói nhỏ nhỏ chỉ đủ tôi nghe thấy.
- Lát đến Ngã Tư Sở chờ em nhé.
Tôi không nói gì dắt xe ra cổng nơi anh M đang đứng chờ tôi. Lên xe chúng tôi hòa vào dòng người đông đúc đang hò reo cổ vũ. Xe nối tiếp xe, bên đường là những bạn sinh viên như tôi đi bộ, không khí thật vui vẻ nhưng tôi thấy lòng không mấy thỏa mái. Anh K chở chị miệng liên tục hò reo theo đám đông, chị thì ngồi im lặng chẳng có động tĩnh gì. Đến đường Cầu Giấy thì tôi chỉ còn thấy thấp thoáng bóng chị và anh K đi phía trước. Tôi cố gắng vọt lên nhưng không thể lên được vì dòng người đổ ra đường mỗi lúc một đông. Lên đến Ngã Tư Cầu Giấy thì tôi không nhìn thấy chị đâu nữa. dòng người chật cứng, thi thoảng lại đứng lại hò reo hoặc đọc một khẩu hiệu nào đó. Đến NGã Tư Sở tôi có tình đi thật chậm để nhìn xem có thấy chị đứng ở đó không nhưng hai bên đường mọi người đứng cổ vũ cho đoàn diễu hành quá đông, người trong nêm người có lẽ chị có đứng đó thì tôi và chị cũng không thể nhìn ra nhau. Buồn lắm nhưng giờ thì anh M bảo tôi đi đâu tôi rẽ đi đó. Đường đông thế này có lẽ không thể tìm thấy chị và anh K nữa. 12h kém anh M bảo tôi đi về. Tôi đưa anh M về nhà bác, hai bác đã đi ngủ.Gọi cửa bác rồi anh M nói với tôi:
- Thôi em cứ đi về đi, lát anh K sẽ đưa P về sau.
( Hãy truy cập :http://khotruyen.blogspot.com luôn cập nhật truyen tranh sex mới nhất)
Tôi vâng dạ rồi lủi thủi lên xe nổ máy đi về. Về đến xóm trọ nhìn đồng hồ đã gần 1h đêm, phòng chị, phòng tôi vẫn đóng chặt cửa. Chị vẫn chưa về. Xóm trọ đã đi ngủ hết. về phòng mở cửa tôi bật máy tính vừa ngồi chơi vừa chờ chị.
Tâm trạng của tôi lúc này ghen thì không hẳn là ghen, nhưng lo lắng, bồn chồn. muốn gọi điện cho chị nhưng giờ này không còn quán nào mở cửa nữa. Lo lắng quá. Sốt ruột vô cùng. 2h, vẫn chẳng thấy chị về, thi thoảng có tiếng xe máy tôi cứ mong đó là xe anh K nhưng không phải. Lòng tôi như lửa đốt. Mong chị quá.
Chợt tôi nghĩ biết đâu chị vẫn chờ tôi ở Ngã Tư Sở. Vẫn biết chưa chắc lên đã gặp được chị, nhưng giờ này có bắt tôi ngủ tôi cũng không thể ngủ được. Ngủ làm sao được khi chị - người yêu của tôi đang đi cùng người khác, mà đó lại là người đang có ý định tán tỉnh chị. Dắt xe ra, khoác thêm chiếc áo, tôi đi thẳng về hướng Ngã Tư Sở.
__________________
( Từ khóa tìm kiếm: truyen sex , truyen dam , truyen nguoi lon , truyen , sex , anh sex )   
Bản quyền thuộc về KHOTRUYEN.BLOGSPOT.COM